Chán ngán những thứ bánh
kem, bánh ngọt du nhập từ trời Tây, người ta lại muốn tìm về hương vị xưa của
miếng bánh cổ truyền thơm thảo đất kinh kỳ. Không hề cầu kì, lòe loẹt, mỗi cái
bánh nhỏ xinh gói trong miếng giấy be bé đòi hỏi sự đảm đang, khéo léo của người
con gái đất Hà Thành.
Với người trẻ thuộc thế hệ của pizza, fastfood, những cái tên bánh Gấc, bánh Mảnh cộng, bánh Củ cải…dường như thật xa lạ. Nhưng với những ai đã mang trên đầu hai thứ tóc, các món bánh đầy hoài niệm ấy lại là niềm nhung nhớ khôn nguôi, là con đường dẫn về những ký ức một thời thơ trẻ về ẩm thực Hà Nội xưa
Ngày xưa, trong mâm cỗ cúng tất niên của người Hà Nội, không thể nào thiếu mâm bánh với những chiếc bánh Gấc đỏ tươi, bánh Chín tầng mây sặc sỡ, bánh Tô Châu, bánh Mảnh cộng, Củ cải trắng ngần, bánh Dành dành vàng óng ả…Trông mâm bánh, nếm từng hương vị ngọt nogn, có thể dễ dàng nhận ra tài nữ công của người con gái hay bà chủ quán này khéo léo cỡ nào. Từng chiếc bánh ngọt ngào hương vị của tuổi thơ, kết duyên cho bao thế hệ trẻ. Mỗi vị bánh một nét đặc sắc riêng, một cái ngon riêng biệt chẳng lẫn vào nhau. Bánh Gấc dẻo mềm cái dẻo của nếp cái hoa vàng, thơm ngậy hương thơm đặc trưng của gấc và ngọt bùi nhân đậu xanh, dừa tươi, mứt bí, hạt sen…
"Thịt" Gấc thổi xôi ăn chóng ngán, nhưng khi trộn vào bột nếp thành món bánh Gấc sao hấp dẫn đến thế. Ngày Tết, bên cạnh chồng bánh chưng xanh ngắt có đĩa bánh gấc đỏ tươi, cái màu đỏ của may mắn thịnh vượng như đang mỉm cười, như thu hút mọi người nếm thử. Giờ đây, những món bánh xưa của Hà thành đã trở thành của hiếm. Những người được ăn bánh khi còn là một đứa trẻ nay cũng đã qua tuổi hoa niên.
Với người trẻ thuộc thế hệ của pizza, fastfood, những cái tên bánh Gấc, bánh Mảnh cộng, bánh Củ cải…dường như thật xa lạ. Nhưng với những ai đã mang trên đầu hai thứ tóc, các món bánh đầy hoài niệm ấy lại là niềm nhung nhớ khôn nguôi, là con đường dẫn về những ký ức một thời thơ trẻ về ẩm thực Hà Nội xưa
Ngày xưa, trong mâm cỗ cúng tất niên của người Hà Nội, không thể nào thiếu mâm bánh với những chiếc bánh Gấc đỏ tươi, bánh Chín tầng mây sặc sỡ, bánh Tô Châu, bánh Mảnh cộng, Củ cải trắng ngần, bánh Dành dành vàng óng ả…Trông mâm bánh, nếm từng hương vị ngọt nogn, có thể dễ dàng nhận ra tài nữ công của người con gái hay bà chủ quán này khéo léo cỡ nào. Từng chiếc bánh ngọt ngào hương vị của tuổi thơ, kết duyên cho bao thế hệ trẻ. Mỗi vị bánh một nét đặc sắc riêng, một cái ngon riêng biệt chẳng lẫn vào nhau. Bánh Gấc dẻo mềm cái dẻo của nếp cái hoa vàng, thơm ngậy hương thơm đặc trưng của gấc và ngọt bùi nhân đậu xanh, dừa tươi, mứt bí, hạt sen…
"Thịt" Gấc thổi xôi ăn chóng ngán, nhưng khi trộn vào bột nếp thành món bánh Gấc sao hấp dẫn đến thế. Ngày Tết, bên cạnh chồng bánh chưng xanh ngắt có đĩa bánh gấc đỏ tươi, cái màu đỏ của may mắn thịnh vượng như đang mỉm cười, như thu hút mọi người nếm thử. Giờ đây, những món bánh xưa của Hà thành đã trở thành của hiếm. Những người được ăn bánh khi còn là một đứa trẻ nay cũng đã qua tuổi hoa niên.
Dịp Tết đến, trên mâm cúng gia tiên, thể nào cũng phải có mâm bánhgồm bánh Gấc, bánh Dành Dành, bánh Mảnh Cộng, bánh Gai, bánh Tô Châu,bánh Vừng (bánh rán). Ngọt ngon miếng bánh Bánh Gấc, bánh Mảnh Cộng,bánh Dành Dành có ba màu xanh, đỏ và vàng với tên gọi chung là bánh SuSê Giữ nguyên bí quyết đó nhưng gạo nếp được xay nhuyễn thành bột, với nhân đậu xanh được ủ kĩ, xào qua với đường rồi hấp lên. Riêng bánh Gấc thì lấy thịt gấc làm nhân, bánh Mánh Công lấy lá Mánh công để ngâm tạo màu, bánh Dành Dành lấy nước hạt dành dành đem trộn với bột tạo màu rất tươi. Bánh Su Sê của người Hà Nội xưa ăn dẻo và thơm mùi lá, mùi quả chứ không vô vị như những loại su sê bán tràn lan bây giờ, được làm bằng bột sắn trộn với phẩm màu, ăn sần sật và dễ chán.
Tất cả những thứ bánh trên đều là món ăn bài thuốc rất bổ dưỡng. Ẩm thực Hà Nội thật kì diệu phải không nào?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét