Người Hà Nội xưa nay ít khi sở hữu thú ăn đêm như người Sài
Gòn. 10 giờ đêm, những hàng ăn trên Sài Gòn vào giờ cao điểm thì quán Hà Nội đã
lục đục dọn hàng đóng cửa. Nhưng ở đường Phan Đình Phùng, đoạn đối diện vườn
Hoa Hàng Đậu có một quán cháo sườn độc quyền bán đêm. Hè cũng như đông, mưa
cũng như nắng chẳng ngày nào quán vắng khách, khách cứ nườm nượp từ chập choạng
tối tới 2-3 giờ sáng.
kể đến cháo sườn, hẳn giàu người sẽ nghĩ ngay tới hình ảnh
những chị, những cô quẩy gánh hàng rong mỗi buổi sáng sớm và xế chiều, mang một
bên gánh là nồi cháo sườn sóng sánh nghi ngút khói, một bên lỉnh kỉnh nào ghế
nhựa, nào bát đũa. Bát cháo trắng mươn mướt, sánh lại như hồ, lấp ló vài miếng
sườn nho nhỏ hồng hồng. Tô cháo nóng hổi kèm vài miếng sườn thơm ngon, hồng hồng
điểm tại nền trắng tinh của cháo, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Đặc biệt là món
cháo ở đường Phan Đình Phùng lại mang một mùi vị vô cùng riêng. Mỗi bát đều được
nấu trong những chiếc nồi đất nung, thái sườn nguyên miếng to tuy nhiên lại rất
nhừ không bị cứng.
Vào quán gọi một niêu cháo sườn, thực khách nên kiên nhẫn chờ
khoảng 15 phút niêu cháo mới được bưng ra. ko giống như những chiếc niêu màu
hoàng thổ mà người ta vẫn dùng nấu cơm, kho cá, niêu nấu cháo sườn được tráng
men đen, chỉ nhỉnh hơn chiếc tô một chút.
ko nên nấu bằng gạo trắng xay nhuyễn như những quán cháo hay
gánh hàng rong quen thuộc. Gạo để nấu cháo sườn được xay vỡ ra những không nhuyễn
thành bột mà để cả hạt, vừa đủ để sánh mượt lúc ăn ko bị cứng, vừa có hạt để
không bị cảm giác như đang ăn bột
Cũng vẫn là thứ cháo ấy, tên gọi đó, vì vậy thay vì nồi
gang, nồi nhôm mà đun cháo bằng dòng niêu đất bé xinh mộc mạc, hương vị bỗng trở
thành thật khác lạ. khi niêu cháo được bưng ra, cháo trong niêu vẫn còn sôi lục
bục, tương đối nóng tỏa ra từ nồi quyện có mùi thơm của gạo, của sườn, của hành
hoa làm ai cũng thèm thuồng. có lẽ do niêu đất giữ nhiệt buộc phải lúc sắm về
cháo vẫn cực kỳ nóng dù ko ăn ngay trên quán.
Niêu cháo sườn với mùi thơm thanh khiết của gạo mới, quyện
có vị béo ngây ngất của sườn non. Chất ngọt từ tủy xương đã “nhuộm” cho nồi
cháo một màu nâu nâu sóng sánh, điểm xuyết vài cọng hành lá xanh non, chỉ nhìn
thôi đã thấy thật ngon mắt. Mỗi miếng sườn để nguyên miếng nhưng được ninh dừ,
chỉ nên chạm nhẹ thìa là từng thớ thịt rơi ra. Ăn một thìa cháo, vị ngọt còn đọng
lại trong cổ họng. Vị ngon từ thịt, ngọt từ xương, ấm cua gạo mà ko ở món nào
mang được.
Ẩm thực Hà Nội nói riêng và miền Bắc đề cập chung thật hấp dẫn
phải ko nào?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét